1

Giấc mơ áo mới nên con gái ăn trộm tiền của mẹ

Cứ nghe nói tôi là con gái út trong nhà có ba anh trai thì ai cũng tin chắc tôi là công chúa nhỏ được chiều chuộng yêu thương nhất nhà. Vậy mà không ít lần tôi đã thầm nghĩ: mình có phải là con của mẹ đẻ ra hay không. Bởi vì mẹ rất khắt khe với tôi, chỉ mình tôi thôi.
Cái lý của mẹ là: Con gái phải thế này…, con gái phải thế kia…
Mẹ không hay đánh nhưng đã đánh thì roi nào ra roi nấy. Nghĩ lại cũng thấy buồn cười. Đúng là trẻ con. Hễ mẹ hỏi: Tội như thế thì phải đánh mấy roi? Chẳng hiểu sao lần nào tôi cũng bảo: 3 roi. Thế là 3 roi giáng xuống, không roi nào nhẹ hơn roi nào, đau như xé thịt.
Mẹ tôi bảo: Không đánh thì thôi, đã đánh thì phải để nhớ mà chừa… Khi ấy tôi chỉ thấy mẹ ác, đánh con đau quá. Nhưng những ngọn roi ấy đã khiến tôi sợ không dám tái phạm lỗi lầm.

Mẹ thay bà làm mẹ, làm chị từ bé
Mẹ thay bà làm mẹ, làm chị từ bé

Mẹ tôi kể, mẹ là chị cả của 5 đứa em nên mẹ đảm đang từ ngày bé xíu. Mẹ bế em đến nỗi không lớn được, bế em đến chai cả sườn. Ông ngoại tôi bỏ theo người vợ bé khi cậu Út tôi còn đỏ hỏn. Từ đó bà ngoại tôi một mình lo kiếm tiền nuôi các con nên mọi việc nhà đều do mẹ tôi đảm trách.
Bà ngoại tôi vẫn biết mẹ là đứa con ngoan, đảm đang, chăm chỉ nhưng áp lực cuộc sống đè nặng, nhiều chuyện bức bối bà không biết chia sẻ cùng ai nên cứ trút giận vào con gái. Nhiều khi đánh con xong mà ngoại chảy nước mắt. Khi con ngủ rồi lại ngồi bên xoa bóp cho con, thầm thì xin lỗi.
Mẹ tôi chẳng ngủ đâu, nhưng mẹ nằm im để cảm nhận hạnh phúc được mẹ yêu thương. Mẹ sợ mở mắt ra thì sự dịu dàng của bà ngoại biến mất. Mẹ thèm tình cảm yêu thương là vậy, nhưng cuộc sống thực tại biến mẹ tôi thành người khô khan, khó tính. Mẹ chưa bao giờ nói lời dịu dàng, âu yếm các con (nhất là với tôi).
Tôi có cảm giác mình là cái gai trong mắt mẹ, hễ nhìn thấy tôi là mặt mẹ đanh lại, tôi làm điều gì mẹ cũng không ưng ý. Mẹ ép tôi vào khuôn của mẹ từ cách đi đứng, nói năng, làm việc đến cả cách ăn mặc.
Bạn bè thường chê tôi “ăn mặc như bà già”. Bị chê nên tôi mặc cảm, thu mình. Nhiều khi thấy các bạn ăn mặc đẹp, tôi thèm được như các bạn phát buồn bực, ghen ghét. Tự nhiên tôi thấy giận mẹ ghê gớm. Lẽ nào thời mẹ bằng tôi, mẹ lại không muốn mặc đồ đẹp. Lẽ nào mẹ không một lần so sánh con gái mẹ với con gái người ta…
Lần ấy, cô bạn thân rủ đi mua áo (cô ấy được tự mua đồ cho mình vì mẹ cô ấy rất bận), tôi nhìn thấy một cái áo rất đẹp, nhưng nhìn chỉ để mà thèm chứ đâu có tiền mà mua. Đêm đó, cái áo cứ nhẩy nhót trước mắt tôi. Tôi còn tưởng tượng ra hình ảnh mình mặc chiếc áo ấy xinh ơi là xinh…

Giấc mơ áo mới nhảy nhót trong đầu tôi
Giấc mơ áo mới nhảy nhót trong đầu tôi

Ao ước cứ cháy bỏng trong lòng tôi. Tôi ngỏ ý với mẹ muốn mua cái áo mới. Mẹ nghiêm khắcnhìn tôi, hỏi lại: “Áo cũ không mặc được nữa sao?”, rồi mẹ lại nghiêm mặt: Không được đua đòi, bây giờ phải lo học hành, kẻo sau này…
Có lẽ, nhìn thấy sự thất vọng trong mắt tôi nên ngày hôm sau mẹ mua cho một cái áo mới (cùng moden muôn thuở của mẹ, khác chăng ở hoa văn và kích cỡ). Thế là hết hy vọng.
Nhưng cái áo kia vẫn không biến mất trong óc tôi. Thế là tôi nghĩ ra một kế: Lấy bớt tiền chợ, tôi vay bạn bè, tôi nói dối, xin tiền bố mua sách nhưng là để mua áo.
Được cái áo như ao ước, tôi như cô Kếu tân thời, tối ấy, khi bố mẹ ngủ rồi tôi mới đem ra mặc thử. Nhìn mình trong gương tôi thấy mình thật xinh, thật quyến rũ, nhưng tôi không biết mình sẽ mặc vào lúc nào và càng không biết mình sẽ nói với mẹ thế nào nếu mẹ hỏi đến tiền chợ, làm sao trả được tiền cho bạn…
Mấy ngày liền tôi ăn không ngon, ngủ không yên vì chiếc áo. Rồi túng quá hóa liều, tôi lấy trộm tiền của bố để trả cho bạn. Nhưng tôi đâu có ngờ, bố tôi làm gì có tiền. Tiền trong túi bố tôi là tiền mẹ tôi vừa đưa để bố mua thuốc cho bà nội, nên thiếu là bố biết ngay.
Tôi chờ đợi trận lôi đình của mẹ, chờ những câu chì chiết, mắng nhiếc, chờ những ngọn roi rứt thịt của mẹ. Nhưng lạ thay, khi tôi nói thật, mẹ ngắm nhìn cái áo rồi lặng lẽ bỏ đi chẳng nói câu gì.
Tối ấy, tôi sợ đến độ không ngủ được, cứ trằn trọc nhớ lại thái độ của mẹ, cứ thà mẹ đánh mắng ngay đi thì cũng là xong, đằng này sự im lặng của mẹ như án tử treo lơ lửng trên đầu, căng thẳng không sao chịu được.
Chết thì chết, tôi quyết định đến xin lỗi mẹ và hứa không bao giờ tái phạm nữa. Mẹ gật đầu, nói khẽ như nói cho riêng mình: Lỗi là ở mẹ. Mẹ sẽ thay đổi nhưng trong mọi trường hợp, con cũng không được phép dối trá… Lần sau là mẹ đánh.
Tôi nắm bàn tay mẹ – toàn những cục chai sần sùi, khô khốc. Tôi bỗng nhớ lời bố nói: “Mẹ làm vất vả, mẹ mệt nên hay cáu bẳn chứ mẹ thương con lắm. Mẹ khắt khe với con là để sau này con nên người… Cái áo con mua rất đẹp, nhưng con mua bằng cách ấy khiến mẹ buồn lắm.
Không chỉ buồn vì con nói dối mà mẹ buồn là vì không có điều kiện để con được bằng bạn bè. Nhà mình khó khăn, bao nhiêu tiền mẹ đều dành để mua thuốc cho bà nội nên quần áo của các con đều là hàng chợ rẻ tiền. Mẹ buồn vì nghĩ: có quần áo lành lặn là được mà không nghĩ đến cảm nhận của con. Mẹ buồn nhưng tính mẹ không quen nói với các con. Con là con gái của mẹ, con hiểu cho mẹ nhé…”
Mân mê cục chai trên tay mẹ, nước mắt tôi chảy tong tong mà cũng chẳng nói được với mẹ câu nào. Tôi thật giống mẹ…

 

Con gái mới lớn bị lừa tình, sợ mẹ mắng chửi nên tìm đến cái chết

Con gái mới lớn muốn tìm đến cái chết vì bị lừa tình. Trái tim nhỏ bé, yếu ớt của em không chịu nổi cú vấp ngã đầu đời ấy.

0 0 Đánh giá
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo về
guest
0 Bình luận
Phản hồi
Xem tất cả bình luận