1

Đau lòng, tổn thương chỉ vì mẹ con khắc khẩu

Rõ ràng là mẹ yêu con, con rất thương mẹ. Vậy mà hai mẹ con khắc khẩu, chuyện bé cứ xé ra to…

Cậu con mở cửa vào nhà đúng lúc mẹ đang ăn trưa, nhìn thấy bát cháo và đĩa cá kho, cậu chẳng nói chẳng rằng, cầm bát cháo và đĩa cá đổ toẹt vào thùng rác. Mặc cho mẹ gắt, mắng, cậu gọi điện gọi người mang đồ ăn tới cho mẹ. Mẹ chì chiết mắng con cậy tiền, mắng con hỗn láo, mắng con không biết tiết kiệm.

Cậu con trai nhăn nhó, cố kìm mình nhưng bực bội ra mặt chỉ vì…

Mẹ ăn toàn đồ thiu thối là tiết kiệm hay sao? Tiền thuốc, tiền khám bệnh đổi được bao nhiêu bát cháo, bao nhiêu con cá. Mẹ không tính được sao?…

mẹ tiếc tiền rồi ăn những bữa cơm khổ cực...
Mẹ tiếc tiền rồi ăn những bữa cơm khổ cực…

Rõ ràng là mẹ sai. Cơm nguội từ hôm trước quên không cho vào tủ lạnh đã có mùi, mẹ đem rửa đi nấu cháo. Niêu cá mẹ cứ hâm đi hâm lại cháy khét, con nói đổ đi, mẹ tiếc của đem giấu đi để hôm sau ăn cho khỏi phí. Mẹ cứ ăn uống kiểu ấy nên trong tủ đầu giường của mẹ không lúc nào thiếu thuốc tiêu chảy. Vậy mà nghe con hỏi, mẹ lại mắng con tính toán tiền nong với mẹ…
Cơm con mang đến mẹ giận dỗi không chịu ăn, bảo:

“Tôi quen ăn đồ thiu đồ thối, không quen ăn đồ nhà hàng.”
Con lo mẹ đói nhưng không biết dỗ dành, để mặc mẹ giận hờn, bỏ đi đến công ty. Nhưng nào con có yên tâm mà làm việc, lại gọi điện cho bố nhờ bố dỗ mẹ ăn cơm.
Ông Nhẫn không tính được bao nhiêu lần phải làm người hòa giải cho vợ con. Mỗi lần thủ thỉ nói cho vợ hiểu lòng hiếu thuận của con trai, vợ đều bảo: Ông không phải kể. Tôi đâu có đãng trí, tôi nhớ hết.
Ừ, bà đâu có quên, mà cũng không thể quên được. Bà vẫn nhớ như in lần bà bị hạ đường huyết, đang giặt thì xỉu đi, mặt trắng bệch. Thằng con khi ấy mới 12 tuổi nhưng rất khôn, nó chạy ngay sang phòng y tế gần nhà gọi bác sĩ. Khi bà tỉnh lại thấy con đứng lấp sau lưng bác sĩ, mắt đỏ hoe.
Cô bác sĩ kể: “Con chị thương mẹ lắm. Em đi như chạy mà nó còn quát: Cô đi chậm thế để mẹ cháu chết à… Cô nhanh lên chứ! Nó lôi em đi mà nước mắt nước mũi ròng ròng, cứ lẩm bẩm: Mẹ đừng chết nhé, mẹ đừng chết nhé! Em nghĩ dại, chứ chị có chuyện gì chắc nó giết em…”.

Con thương mẹ sao mẹ khoẻ lại con vẫn không hỏi thăm một lời
Con thương mẹ sao mẹ khoẻ lại con vẫn không hỏi thăm một lời

Vậy mà khi thấy mẹ tỉnh lại, nó chẳng nói năng gì, cũng chẳng hỏi thăm xem mẹ có mệt hay không, muốn ăn uống gì không. Mẹ nó lại trách “con trai gì mà vô tâm”. Mẹ nó lại ước, giá có con gái sướng biết mấy! Nó lẩm bẩm, “thích con gái thì mẹ đẻ đi”. Thế là hai mẹ con lại có chuyện.
Ông Nhẫn là thương binh, sức ông yếu nên mọi việc trong nhà đều đè nặng lên vai vợ. Bà Nhẫn chịu thương chịu khó, làm quần quật, mong cuộc sống của chồng con bớt phần kham khổ. Thấy con học hành giỏi giang, bà thầm hứa, vất vả thế nào cũng cho con học hết đại học. Bà tin rằng, có học thì cuộc đời con mới tốt hơn cuộc đời bố mẹ.
Vậy mà thằng con không thi đại học mà lại đi học nghề. Bà Nhẫn thất vọng đến bực mình. Bà mắng con “hèn” không dám đi thi đại học. Bà bảo con “ngu” không biết tính cho tương lai. Bà bảo con “vô dụng” không có chí phấn đấu. Bà chì chiết con nhưng lời của bà như nước đổ lá khoai, thằng con vẫn học nghề. Bà đâu biết con thương mẹ vất vả, muốn sớm kiếm tiền để san sẻ nỗi nhọc nhằn với mẹ. Mẹ con khắc khẩu nặng hơn kể từ ngày đó.
Quyết định của con đã làm tổn thương mẹ. Bà Nhẫn thấy con thật nhẫn tâm, thật vô ơn, thật ngu ngốc. Bao nhiêu đứa muốn được đi học đại học mà chẳng được, đằng này lại từ chối. Bà tiếc bao nhiêu công sức, tiền bạc đầu tư cho con học hành bây giờ thành công dã tràng. Bà thấy con trai chà đạp lên lòng tự tôn, tính sĩ diện và cả hy vọng, ước mơ của bà.
Bà giận lắm. Từ đấy, con trai như cái gai trong mắt bà, nhìn thấy con trong bộ đồ bảo hộ, dầu mỡ bẩn thỉu là bà lại bực (rõ là, sướng lại không muốn sướng).

Sự thật là…

Mẹ con thương nhau chẳng nói nên lời
Mẹ con thương nhau chẳng nói nên lời

Bà Nhẫn là người mẹ hiền nhất mực yêu con nhưng tình yêu của bà lại không đi cùng với sự thấu hiểu. Mẹ con khắc khẩu, cứ mặt trăng mặt trời. Khi con làm ra tiền, con muốn tỏ lòng hiếu thuận nên mời bố mẹ đi nhà hàng nhân sinh nhật mẹ. Mẹ xót tiền của con, nhất định không đi còn bảo: “Vẽ chuyện, lễ nghĩa sinh phú quý”. Con thương mẹ chắt chiu tằn tiện, nên mua cho mẹ quần áo đẹp nhưng mẹ cất đi, không chịu mặc, còn trách con không biết tiết kiệm, đồ chưa rách sao lại bỏ đi. Rồi mẹ lại kể lể ngày xưa thế nọ, ngày xưa thế kia…
Ờ, vì ngày xưa mẹ khổ nên bây giờ con muốn mẹ được sướng, vậy mà mỗi lần con tỏ lòng hiếu thuận đều bị mẹ chê trách, không nhận. Con cũng biết mẹ tiếc tiền cho con, mẹ thương con. Nhưng mẹ không hiểu con, mẹ không biết rằng, mỗi khi nhìn mẹ mặc đồ sờn cũ, lôi thôi, ăn những đồ cũ ôi thiu con đau lòng lắm không.
Mẹ đâu biết mỗi khi nhìn sắc mặt mệt mỏi của mẹ con lo thắt lòng, chỉ nghĩ đến một ngày nào đó không có mẹ ở bên, nước mắt con lại chảy ngược vào trong đắng chát ruột gan. Con muốn được hiếu thuận với mẹ để cuộc đời con không phải ân hận vì không chu toàn với cha mẹ. Vậy mà mẹ chẳng chiều con… Mẹ đâu hiểu rằng mẹ con khắc khẩu chỉ vì muốn tốt cho đối phương.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Liệu có tình thân giữa 2 người đàn bà cùng nhà khác họ?

Có quá nhiều câu chuyện xung đột, mâu thuẫn giữa mẹ chồng - nàng dâu khiến ta hoài nghi: liệu có tình thân giữa 2 người đàn bà khác họ này?

0 0 Đánh giá
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo về
guest
0 Bình luận
Phản hồi
Xem tất cả bình luận