3

Cứ nghĩ mình tuyệt vời, không ngờ mẹ lại biến con thành “tù nhân”

– Mẹ đừng tưởng cái gì mẹ luôn đúng. Con không cãi mẹ không phải là vì con sai mà là vì mẹ là mẹ con, vì con biết mẹ lo cho con. Mẹ đừng áp đặt suy nghĩ của mẹ cho con. Con đã cố gắng làm đứa con ngoan nhưng bây giờ con đã lớn khôn, con cũng có chính kiến, cũng có ước mơ, con cũng muốn độc lập. Mẹ cũng nên cho con khoảng không gian riêng, để con còn thở.
Nghe con gái tuôn một tràng trong hơi thở gấp gáp, mắt đỏ hoe với những lời lẽ như xát muối vào lòng mẹ. Chị Thảo ngỡ ngàng, mở to mắt nhìn trân trân đứa con gái trước mặt, không hiểu có phải con mình không. Miệng nó vẫn như “cái máy khâu” khiến tai chị ù đi:
– Ngày con còn bé, chỉ vì sĩ diện mà mẹ bắt con học đàn, học vẽ để mẹ bằng chị bằng em. Con không có năng khiếu nên bị điểm kém mẹ lại mắng con ngu. Mẹ nhìn lại xem, cả họ nhà mình có ai biết đàn, biết vẽ đâu. Con mất thời gian, mất công sức vào học đàn học vẽ nên ảnh hưởng đến việc học các môn chính. Thế là con bị tụt hạng, mẹ lại mắng con lười, con dốt.

Con khóc làm chị choàng tỉnh
Con khóc làm chị choàng tỉnh

Tiếng con gái sụt sịt, ấm ức, nấc từng cơn khiến tim người mẹ như thắt lại. Vậy mà nó nào dừng lời:
– Chỉ vì để đẹp lòng mẹ, để mẹ không xấu hổ với bạn bè mà con phải học như con điên, con chẳng có bạn bè vậy mà mỗi lần xin đi sinh nhật bạn cũng khó khăn, có hôm bạn chưa cắt bánh mẹ đã gọi điện giục về. Chẳng ai như mẹ. Con cứ như tù nhân của mẹ.
Bao ấm ức đè nén bấy lâu nó tuôn ra hàng tràng bất chấp lời lẽ, thái độ. Đau lòng nhất là nó bảo: “Vì tính sĩ diện, ích kỷ của mẹ mà con không có tuổi thơ”.
Nghe con gái kể lể, chị Thảo từ ngạc nhiên, khó chịu, bối rối, rồi đau đớn, ân hận…
Chị không ngờ mình đã khiến con đau khổ đến thế. Bao nhiêu năm nay, trước giờ phút này, chị đã tự hào và tin chắc mình là người mẹ hoàn hảo, tuyệt vời, là một người mẹ tâm lý, yêu con hết lòng. Vậy mà trong lòng con, chị có bao điều khiếm khuyết.
Chồng là bộ đội biên phòng, một mình nuôi con, chị phải tự quyết định mọi việc nhà, mọi việc trong cuộc sống, sinh hoạt của hai mẹ con. Đã quen với việc không người chia sẻ, tự mình quyết định nên trong đầu chị Thảo chưa từng xuất hiện ý nghĩ phải hỏi ý con.
Con là tất cả yêu thương và là chỗ dựa, là sinh mạng của chị. Dù khó khăn thế nào, chị cũng muốn con được hưởng những điều tốt đẹp nhất. Chị tính toán, lo toan cho tương lai của con bằng tất cả tấm lòng yêu thương của người mẹ mà chị cho là tốt nhất. Nhưng chị không ngờ những điều chị muốn, con lại không muốn, những điều chị tin là tốt cho con lại làm con khốn khổ.
Chị không ngờ những bộ quần áo chị mua cho con mà chị coi là nền nã thì các bạn con lại chê con mặc như bà già, có đứa còn đặt biệt danh cho con là “cụ Khốt”. Con không nói, mẹ không biết. Nhưng thấy con chỉ toàn mặc đồng phục, mẹ lại mắng con dốt “có đồ đẹp mà không biết đường mặc”.

Chị không ngờ những bài hát chị chê bai là xuống cấp, vô nghĩa, dở hơi, thiếu thẩm mĩ, thì con gái lại thích. Chị cũng không ngờ con gái cũng có thần tượng, khi nhìn thấy những tấm ảnh mà con thu thập, giữ gìn như báu vật của một chàng ca sĩ nước ngoài chị đã hốt hoảng đốt bỏ và bắt con không được “vớ vẩn, phải chú tâm vào việc học hành…”. Chị đâu biết, con gái yêu thần tượng xuất phát từ sự khâm phục, trân trọng tài năng, trí tuệ của người ấy. Tình yêu ấy đã là điểm tựa để nó vượt qua nỗi cô đơn không có bạn, giúp nó thoát buồn mỗi khi bị mẹ trách mắng vô lý.
Chị đã rất hạnh phúc và yên lòng khi thấy con gái nghe lời mẹ. Nhưng chị đâu biết dưới mặt nước phẳng lặng đang có đợt sóng ngầm.
Lần này, nó tức nước vỡ bờ vì nó muốn học đầu bếp, còn chị lại muốn nó học ngoại ngữ tiếng Anh hoặc học kinh tế. Chị phân tích đủ mọi lẽ nhưng nó vẫn lạnh lùng bảo: Con sẽ học làm đầu bếp.

Mẹ đâu biết đầu bếp mới là mơ ước của con từ nhỏ
Mẹ đâu biết đầu bếp mới là mơ ước của con từ nhỏ

Chị nhớ ra, ngày bé nó thích vào bếp cùng mẹ nấu nướng, nó tò mò hỏi đủ thứ nhưng lần nào chị cũng bắt nó đi học bài. Những lần ấy, chị thường bảo với con: Việc này để mẹ lo, việc của con bây giờ là học sao cho giỏi, sau này con lớn, tha hồ mà vào bếp.
Chị nhớ, mỗi khi ăn những món ngon miệng, nó lại hứa hẹn, sau này con sẽ nấu ngon như mẹ. Con sẽ là đầu bếp nấu thật nhiều món ngon, ngon, ngon cho bố mẹ ăn. Nghe con nói, chị hạnh phúc lắm nhưng chị không hề nghĩ rằng, đó là ước mơ thực sự của con.
Lẽ nào nó nói đúng, chị đã sai ư?
Chị bàng hoàng. Tai chị ù đi. Nó vẫn nói… Phải chăng chị biến con thành tù nhân???

Mẹ chồng khó chịu và “cảnh cáo” con dâu tỉnh lẻ

Vì là dân tỉnh lẻ nên mẹ chồng khó chịu với mình rất nhiều . Thậm chí còn lá mặt lá trái khi sống hàng ngày.

0 0 Đánh giá
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo về
guest
0 Bình luận
Phản hồi
Xem tất cả bình luận