4

Con gái mới lớn bị lừa tình, sợ mẹ mắng chửi nên tìm đến cái chết

Đêm tĩnh mịch, không gian yên tĩnh. Khu cấp cứu càng yên tĩnh hơn, chỉ có mùi ête, mùi cồn, mùi dầu xả, mùi thuốc,… phảng phất.

Đêm nay Hà trực, anh đã quen với mùi bệnh viện từ lâu. Nhưng hôm nay sao anh thấy mệt mỏi khủng khiếp.


Hà tiến đến chiếc giường bệnh kê góc tường. Nơi có người con gái gầy mỏng manh, xanh lướt như tàu lá thiêm thiếp trong giấc ngủ của thuốc an thần. Anh kéo ghế ngồi bên cạnh giường, ấp bàn tay gầy guộc của cô trong đôi bàn tay mình, lặng lẽ chìm trong hồi ức. Hình ảnh cô bé hàng xóm gầy gò, bé nhỏ mà đảm đang chăm chỉ chẳng lúc nào ngơi tay làm việc hiện lên trước mắt anh.
Nhà Ngà sát vách nhà anh. Bố Ngà là thợ hồ chẳng mấy khi ở nhà. Mẹ Ngà bán hoa quả ở chợ cũng đi từ sáng đến tối. Ngà có anh, có em trai nhưng việc nhà đều đổ hết trên vai Ngà (Mẹ bảo, việc nhà là việc của đàn bà, con gái, không được tị).
Nhìn Ngà cắp thằng em kém mình 4 tuổi tha thếch vẹo cả sườn ai cũng thương. Vậy mà hễ thằng em quấy khóc là mẹ lại quát mắng con gái chẳng tiếc lời. Hôm nào có chuyện bực mình ở chợ là về là mẹ lại trút bực lên đầu con gái, những cái cốc tưởng thủng đầu cứ vô lý giáng xuống không sao tránh được khiến Ngà sợ phát tâm thần.
Như một sự bù đắp trớ trêu, Ngà không được nghe những lời dịu ngọt từ cha mẹ nhưng cô bé lại có muôn vàn những lời êm dịu, ngọt ngào để dỗ em, nựng em. Ngà khéo léo, dịu dàng như một “bà mẹ tí hon”.

Em như mẹ tí hon lo toan việc nhà
Em như mẹ tí hon lo toan việc nhà

Cô bé đảm đang ngoan ngoãn là vậy mà chẳng được mẹ thương yêu. Mọi việc trong nhà đều đè nặng lên đôi vai gầy gò bé nhỏ của cô bé, trong khi thằng anh suốt ngày rong chơi, về nhà còn hạch sách em đủ đường mà chẳng bao giờ bị mẹ trách mắng. Thậm chí, đến miếng ăn mẹ cũng bắt Ngà nhường anh, vì: anh lớn lại là con trai nên ăn khoẻ…
Việc học hành của thằng anh được mẹ chăm chút, đầu tư bao nhiêu thì với cô em bị lơ là, quên lãng bấy nhiêu. Nhưng oái oăm thay, thằng anh càng được quan tâm thì học hành càng kém, mà con em bị bỏ mặc thì lúc nào cũng đứng đầu lớp.
Thằng anh được chiều, càng lớn càng hư, suốt ngày ở quán nét, hết tiền thì nợ. Nợ nhiều quá thì trộm cắp trả nợ. Trộm hết ở nhà thì trộm sang hàng xóm.
Từ sau lần anh trai Ngà lấy trộm chiếc quạt máy bị mẹ Hà bắt quả tang, hai bà mẹ cãi nhau nặng lời thì hai nhà cạch mặt nhau. Và cũng từ đấy Ngà không sang nhà anh nữa.
Rồi nhà Ngà chuyển đi. Bặt tăm.
Hà không thể ngờ hôm nay anh lại phải cấp cứu cho Ngà – cô gái tự tử vì tình. Lòng Hà đau như xé.
Em thật dại dột. Em là cô gái thông minh, nhưng em dại bởi em hiền lành, nhân hậu. Em tin lòng tốt của mọi người như tin chính bản thân mình. Em không hiểu những cạm bẫy của cuộc đời nên đã nhẹ dạ cả tin vào lời đường mật của người đàn ông dày dạn tình trường chỉ thích ghẹo nguyệt trêu hoa.
Em đã tin hắn và yêu hắn với tất cả tình cảm trong trắng, ngây thơ của cô gái mới lớn. Em dại bởi em không có người bảo ban, nâng dắt. Em chẳng có ai để tâm sự, sẻ chia… Em bàng hoàng khi nghe người đàn ông ấy không công nhận đứa con trong bụng em là con của hắn. Hắn còn nói, cô lừa tôi để kiếm bố cho đứa con hoang…

Chỉ có cái chết giải thoát em
Chỉ có cái chết giải thoát em

Tất cả như đổ sụp trước mắt em. Trái tim nhỏ bé, yếu ớt của em không chịu nổi cú vấp ngã đầu đời ấy. Em đau đớn bởi bị xúc phạm, bởi mất lòng tin vào con người, vào chính bản thân mình. Em đã rối trí khi nghĩ đến chặng đường phía trước, gập ghềnh, gai góc, cô đơn…
Em sợ hãi khi nghĩ đến những tiếng gầm rít, những lời chì chiết, mắng nhiếc của mẹ. Em sợ những ngọn đòn roi lạnh lùng, tàn nhẫn của bố… Em hoang mang tột độ, không biết làm gì, không biết bấu víu vào ai. Gia đình không cho em chỗ dựa. Gia đình không cho em chỗ trú khi gặp sóng gió cuộc đời.
Em thấy cuộc đời bế tắc không lối thoát. Chỉ có cái chết mới giải thoát được cho em tất cả khổ đau, lo lắng. Và em đã tìm đến cái chết để giải thoát cho mình…
Hà nắm bàn tay gầy guộc của Ngà mà buồn đến thót lòng. Chỉ một chút nữa thôi – người con gái dịu hiền rất đáng yêu này không còn trên đời nữa…
Hà chợt rùng mình…
Trái tim đau thắt…
Lỗi đâu chỉ mình em…

Xem thêm:

Lý do con gái tìm quên trong ma túy khiến mẹ quặn lòng ân hận

Thật lạ là từ bé, con gái đã chả tỏ ra không cần mẹ. Chị đi công tác cả tháng, nó không khóc, không đòi. Chị về nó chả có biểu hiện dỗi mẹ vì bỏ con đi lâu quá.

0 0 Đánh giá
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo về
guest
0 Bình luận
Phản hồi
Xem tất cả bình luận